Kết quả tìm kiếm cho "giữa khoai tây"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 395
Ở vùng quê không khó bắt gặp hình ảnh những chiếc xe đẩy bán đồ ăn, thức uống len lỏi khắp xóm được người dân gọi là quán ăn di động.
Giữa không gian huyền ảo trên "nóc nhà" miền Tây, lễ hội hoa đăng lần thứ 2, tại xã Núi Cấm (tỉnh An Giang) đã dệt nên một bức tranh ánh sáng lung linh. Không chỉ đơn thuần là một sự kiện mang sắc màu văn hóa truyền thống, đêm hội còn là nhịp cầu kết nối du khách với những giá trị tinh thần, đồng thời khẳng định nỗ lực của địa phương trong việc kiến tạo một điểm đến du lịch văn minh, đặc sắc và giàu chiều sâu.
Ngày 16/2/2026 (tức 29 tháng Chạp), hàng hóa thiết yếu cơ bản đã qua cao điểm mua sắm khi phần lớn nhu cầu tích trữ Tết của người dân được thực hiện từ ngày 25-28 tháng Chạp.
Chỉ mất 11 phút để bữa trưa Chủ Nhật huyền thoại của quán rượu này được đặt kín chỗ cho cả năm 2026 kể từ khi mở đặt chỗ vào ngày 1/1, nhanh hơn hai phút so với năm trước.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Trong nhịp sống hiện đại, không ít trẻ em TP quen với tiện nghi nên dần ngại với những chuyến về quê ăn Tết cùng ông bà.
Theo chuyên gia dinh dưỡng, cần hiểu đúng và đầy đủ về tháp dinh dưỡng mới của Mỹ để tránh áp dụng sai, biến một khuyến cáo khoa học thành “trào lưu” gây lệch khẩu phần ăn hằng ngày.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.